Lắng u buồn đợi bóng hình ai
Như tìm về thoáng hương xa
Con đường giờ là kỷ niệm
Giọt sương lặng lẽ bên em
Đọng trên đôi mắt vô tư
Để buồn cho con phố nhỏ
Để một người đến vấn vương."
Đây là một ca khúc gợi lên cho tôi khá nhiều cảm xúc, không biết là vui hay buồn, là quên hay nhớ, như là cả một miền ký ức xa xôi ẩn mình trong sương, trong mưa...
Con phố gần mà như xa, xa mà như gần, bốn mùa thay nhau đi qua con phố ấy, cơn mưa còn ở đó, mà người thì đã đi rồi...
Thỉnh thoảng, tôi thích hoài niệm về những gì đã qua, những thứ được thời gian nhuộm màu, và có lẽ con người ta luôn cần có những khoảnh khắc như thế, bởi vốn dĩ một bản nhạc hay không phải ở nốt nhạc mà là do những khoảng lặng. Đó là lúc ta nhìn lại chặng đường mình đã đi qua, để biết mình đã đi được bao xa, có được bao nhiêu trải nghiệm, những lúc vui buồn, thậm chí là tuyệt vọng, ta đã nỗ lực, đứng dậy và đi tiếp như thế nào.

Comments
Post a Comment