Tôi ưa một mình lang thang trong Hà Nội vào những ngày lạnh giá phủ đầy sương xám, vào những giờ phút dòng người đã bớt hối hả, bởi những thời khắc như thế tôi cũng thường thấy mình nhàn rỗi. Tôi thích Hà Nội vào đông, những ngôi nhà trên phố như gương mặt của những người to lớn đang ngủ say bên nhau và những dải sương mỏng của mùa đông tựa những giấc mơ đang trôi đi chậm, như thể ta dễ dàng có chúng ngay đây. Bất giác, tôi không chắc chắn, nhưng những gì đẹp đẽ về cuộc sống, đúng hơn là những gì làm cho tôi thấy cuộc sống vốn là một bức tranh toàn bích có vẻ như đã lùi xa về quá khứ nhường chỗ cho những suy tưởng đơn sắc. Mùa xuân màu ngọc bích trong trẻo của em, mùa hè tràn đầy sức sống của anh, hay mùa thu màu hổ phách ứa tràn những cảm xúc yêu của chúng ta rồi có khi cũng dần qua đi. Nào biết vì cớ gì, mỗi năm một mùa đông lại đến, và mùa đông màu xám u buồn luôn là mùa dài nhất trong xứ xở của tôi. Ngoài 30, tôi đang suy tưởng. Người ta đã mơ bao nhiêu giấc mơ trong suốt...